Giới thiệu
Mẹ gọi điện, giọng run run nói vừa phát hiện có khối u, cần gấp 160.000 tệ để phẫu thuật.
Tôi không kịp nghĩ nhiều, lập tức bán toàn bộ số cổ phiếu đang nắm giữ, chuyển tiền sang ngay trong ngày. Chỉ mong ca mổ thuận lợi, mong bà bình an.
Nửa tháng sau, mẹ gửi cho tôi một tấm ảnh.
Nhìn thấy nó, đầu óc tôi như đông cứng lại.
Đó không phải hóa đơn bệnh viện, cũng chẳng phải hồ sơ phẫu thuật.
Mà là… chìa khóa của một chiếc Audi A6 hoàn toàn mới.
“Mẹ mua cho anh con đấy. Đàn ông không có xe thì khó lấy vợ lắm. Với lại bệnh của mẹ cũng đâu đến mức chết người.”
Khoảnh khắc ấy, chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong lòng tôi cũng lặng lẽ tắt ngấm.
Tôi nhìn màn hình rất lâu, rồi chỉ trả lời một chữ ngắn gọn:
“Vâng.”
Sau đó, tôi bình thản đăng nhập ngân hàng, hủy ngay chiếc thẻ phụ gia đình hạn mức 8.000 tệ mà mẹ vẫn luôn cầm trong tay.
Điện thoại trên bàn rung lên điên cuồng.
Màn hình sáng rồi tắt, tắt rồi lại sáng.
Cuộc gọi đến dồn dập như sóng vỗ — hết mẹ, đến anh trai, rồi chị dâu tương lai…
Tôi không bắt máy.
Chỉ lặng lẽ ngồi đó, nhìn ly cà phê đã nguội lạnh.
Hóa ra, có những khoảnh khắc khiến người ta trưởng thành chỉ trong một giây.
Cũng có những trái tim — một khi đã lạnh — thì sẽ không bao giờ ấm lại nữa.